Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Thư Tháng Ba

Trần Thanh Hoài – CNCLB

Này , các Anh em, chiến hữu Phù Đổng Football Club yêu dấu !
Ngày 22/3 này Câu lạc bộ chúng ta tròn 3 tuổi đấy nhé (chính xác là lần thứ 3 lặp lại). Chẳng biết ở tuổi này lúc còn bé chúng ta đã làm được gì chưa nhỉ ? Chắc rằng chẳng ai trong anh em chúng ta nhớ nổi. Nhưng chúng ta vẫn cứ tâm niệm một điều, tuổi này chắc là… nhỏ lắm. Tất nhiên rồi.
Ngày này (22/3) cách đây 2 năm, chúng ta gặp nhau trong một quán cà phê ở Ngã Năm Đại học, và ý tưởng về  một CLB bóng đá ra đời. Vẫn còn những khuôn mặt ngày đầu … chấp chới: Vũ Gái (xin lỗi anh bạn thân của tôi thời sinh viên nên tôi mới dám gọi vậy), Vũ Phường 8, Phong Lao (thấy bóng là cứ lao), Vương La (chưa đụng vào đã la), Hưng Bảo hiểm, Trung (Tờ RUNG), Nghĩa mập, Tường văn hóa, Huy thanh tra, Hải thiếu gia, Lâm Đại gia, Phong kiểm tra, Hân Đông A, Hà bóng bàn…, những cái tên thân thuộc gắn với tính cách, nghề nghiệp, niềm đam mê và cả một thời quá vãng đầy liêu trai cứ thoảng lên trong trái tim của mỗi thành viên. Chúng ta đã cùng nhau đi được một quãng đường với nhiều kỷ niệm. Đà Lạt bỗng dâng sáng nay mưa (mưa từ tối tới quá trưa), sau hai tuần liền khô hạn. Cơn mùa làm dịu đi những khô khan của đời sống bươn bả, đem Đà thành trở lại với những dấu yêu, nhung nhớ. 10 quả bóng cả Đội mua ban đầu, giờ đã rách tơi tả, hằn dấu những vết chân “ngoan” trong những chiều vàng rực nắng, chợt ấm lên bởi tia sáng của vạt hoa Dã Qùy bên kia sân Phù Đổng.
Hỡi các chiến hữu Phù Đổng ! hãy cố gắng nhé, vượt những bận rộn đời thường để dành cho trái bóng da một ít thời gian “tâm sự”  nhé. Câu lạc bộ của chúng ta đã bước qua tuổi thứ ba rồi - tuổi của Thánh Gióng năm xưa vung roi sắt trên chiến trường và thật tuyệt vời sau chiến thắng lẫy lừng, Ngài đã bỏ lại tất cả để bay về trời, không màng danh lợi, không màng đến “tung hô”, với Ngài đó như là một sự trải nghiệm thiêng liêng.
Chúng ta chơi bóng đá, không chỉ để chơi mà còn tìm ra ở đó một triết lý đời sống rất đỗi bình thường: “hạnh phúc thực ra là những điều giản dị mà hàng ngày ta đang sở hữu nó mà chính ta lại không biết”. Đá đi, đá mạnh vào cho trái bóng bay thẳng vào nơi mà nó muốn đến. Bởi có ai biết được ngày mai sẽ ra sao ? Chỉ biết, nếu chúng ta còn cơ hội, còn sức khỏe, ta lại và sẽ tiếp tục gặp nhau ở sân Phù Đổng để cùng nhau làm một giấc mơ.
Chúc mừng sinh nhật Phù Đổng Football Club !

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Lần hội ngộ giữa Phù Đổng FC và Đại Đức FC tại Đà Lạt


KẾT QUẢ CỦA TRẬN TÁI NGỘ LÀ 9 - 4, MÀ RẤT VUI, VẬY THÔI.
        Như kế hoạch đã hẹn đúng 8 giờ 30' thành viên hai đội có mặt tại sân bóng đá mini cỏ nhân tạo Phù Đổng, sau khi khởi động, hai đội thực hiện các thủ tục chào hỏi, chụp hình lưu niệm, trao cờ, bắt tay và tiến hành vào thi đấu.
        Câu lạc bộ Phù Đổng chơi chiêu (do thành viên đội đông) chia là hai đội - áo Trắng và áo Vàng - thi đấu xen kẻ, thua ra. Câu lạc bộ Đại Đức chỉ đi được có 6 thành viên và thi đấu với độ 1500m so với Ninh Thuận nên lúc đầu thi đấu rất khí thế, nhưng càng đá càng mệt. Do đó, không thể tránh khỏi việc bại trận, cũng giống như đợt trước Phu Dong FC thi đấu ở Phan Rang vậy thôi. Sau khi trận đấu kết thúc, trong lúc chờ đợi đến giờ giao lưu văn hóa, đội áo Trắng và đội áo Vàng giao lưu một thêm hiệp để cho CLB Đại Đức nghỉ ngơi, tắm rửa.
         Sau chương trình giao lưu văn hóa ẩm thực hoành tráng, cả nhóm (2 đội) đi giao lưu văn nghệ....
Tranh thủ  post mấy tấm hình ấn tượng để anh em chiêm ngưỡng, hẹn tái ngộ ngộ nghe.



Khí thế hừng hực dù trời Đà Lạt ảnh hưởng cơn bão (hình như áp thấp nhiệt đới)
thời tiết khá lạnh nhưng anh em vẫn nồng nàn
Giao lưu là chính - tiêu chí của đội bách bại trên sân nhà
Chủ nhiệm "nhá" anh em giao lưu thể lực thể thao, rồi văn hóa và sẽ có văn nghệ
Kệ, ăn - thua không quan trọng, có được kỷ niệm như thế này là vui rồi
"Đà Lạt lạnh thật, chẳng bù cho nhà mình tí nào, NÓNG ƠI LÀ NÓNG", mà anh em mình ai cũng đẹp trai đó chứ - chỉ đẹp ở Đà Lạt thôi mấy chú - Mr.Vương bộc bạch (Admin are sorry about this phrase)
Đằng nào cũng sẽ thua (vì đội bạn đông quá), tranh thủ ghi bàn cái đã
Phu Dong FC cũng có những pha bóng không kém sắc bén à nghe
Nhưng vẫn tiếp tục thua thêm nữa - "Tranh thủ đi anh em, mình ghi được thì cứ ghi"
Lại ghi bàn nữa hả, chơi không chịu thả gì cả - Tí nữa tớ mệt, tha hồ ghi bàn. giờ tớ xin tranh thủ
Bắt đầu trả nợ à
Anh Hòai đâu rồi, chuẩn bị ghi bàn chứ
Ghi bàn nữa đi, không thể để thua trên sân nhà được
Chà chà, Chủ nhiệm ghi bàn thắng đầu tiên của trận đấu mới ghê chứ,
ANH EM ƠI CỔ ĐỘNG LÊN NÀO
Phu Dong FC chơi chiêu, chơi lần 2 đội ai chịu . .. chịu . .. nổi - Hì Hì, bọn tới yếu mà
Chuẩn bị ghi bàn nữa nghe?!?!?!?!
Đó, ghi bàn là ghi bàn, ăn thua là có "rùa" hay không thôi. Kệ, chú Hà hôm rày ăn chay không hà
Thủ môn đội chủ nhà cũng xuất thần trong những pha bóng nguy hiểm
Nảy giờ ngòai kia không vô được, bây giờ anh em mình 1 - 2 - 3 VÔ - DZÔ
sướng và vui là khí thế
Sáng giờ đá nhau "tét gèm" bây giời mới giới thiệu làm quen
Xóm nhà này cũng tranh thủ giao lưu tự xử

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Rục rịch Tết vè


                                                RỤC RỊCH TẾT VỀ



                                                                                     Trần Thanh Hoài –CNCLB


     Đà Lạt những ngày ni răng lạnh quá, 14 độ c. Lạ thật. Chưa năm nào Đà Lạt lạnh và mưa lất phất như thế, làm kẻ tha hương nhớ nhà bảng lãng.

    Hồ Xuân Hương mấy ngày nay có người chết, nghe nói có một anh chàng quê Quảng Ngãi, tìm cái lạnh dưới hồ sâu và không trở về. Và cũng …nghe nói năm nào HXH cũng phải tiếp nhận vài người theo kiểu như thế. Sống, chết suy cùng cũng chỉ khác nhau về hình thức tồn tại mà thôi.
Chợ Tết Đà Lạt (sưu tầm)


      Mùa xuân về chấp chới trong cánh hoa Mai anh Đào. Người người ùn ùn chở hoa địa lan chưng bán ở khắp nơi, đường Hùng Vương giờ đây thành "đường hoa" lan, đẹp thật.  Khủng hoảng kinh tế ở đâu không biết, Đà Lạt vẫn cứ sang trọng với hoa và cỏ, gió heo may.  Mình đã ăn tết Đà Lạt vậy là ngót ghét 20 năm. Nhanh quá. Nhớ những ngày giáp tết ở Hà Tĩnh, thấy Mẹ làm dưa món với kiệu và hành, thui giò heo (mua chịu) nấu giả cầy. Anh Hai bảo riềng nấu giả cầy thì đúng hơn, vì nhìn vô toàn thấy riềng và sả, chả thấy miếng thịt nào.. vậy mà vẫn ngon. Đà Lạt không có bánh "ngào" như ở quê, nhưng hoa lúc nào cũng sẵn, hoa ngoài đường, trên ô cửa sổ, trong phòng khách, mùi hoa ly thoang thoảng, không lúc nào mình ngưng nghỉ tình yêu với thành phố nhỏ này.

    Đi đâu cũng muốn quay về núi cao, để mà chiêm bái sự tĩnh lặng trong từng mảnh vụn của ký ức. Tết có màu gì hả ba ? con gái hỏi, mình chịu, nói bừa... màu... khói. Thấy khói thông  bay, nhớ nồi bánh chưng mẹ nấu lúc còn thơ, liêu xiêu mái tranh nghèo, nhưng đầy ắp những ước mơ của một thời "trai thì". Mình thích Tết, cho đến bây chừ vẫn thích Tết, nhiều người ngạc nhiên, tết phải lo toan nhiều thứ sao lại thích, thích vì Tết là cơ hội để đoàn tụ và gặp gỡ chiến hữu, người thân, từ khắp bốn phương tụ về  uống rượu, ngắm hoa Mai Anh Đào rơi, đọc “Hành Phương Nam” của Nguyễn Bính đầy sảng khoái, hát nhạc Trịnh khô cả cuống họng, sao không khoái. Tết đến rồi đó, dù “các ngươi” có thích hay không thích ,Tết vẫn về theo "mùa dân tộc".

     Mấy ngày trong Tết có lẽ là thú vị nhất, cũng như là hoa e ấp sắp nở vậy, chứ hoa nở hết rồi còn đâu là vẻ đẹp trinh nguyên nữa. Đi sắm tết, ngắm người đi mua đồ tết, nhớ quãng đường gần Hồ Xuân Hương, mọi năm có đứa em gái hay đứng bán hoa "Tường Vy"  giả, miệng em cười tươi như … hoa thật, vậy mà Tết này, nghe đâu lấy chồng biệt tích, để lại khúc quanh vắng lặng bên hồ thưa thớt những chùm hoa Sa Mu bay bay như nhắc nhớ một ngày trong ký ức.

   Tết về, hãy về cho hết đi . Tết ơi !

TTH.